Tháng 08

26

2016

Đồ tráng miệng Nhật Bản dọc miền đất nước

Con đường ẩm thực: Cuộc hành trình từ Bắc xuống Nam với đồ tráng miệng Nhật Bản

8 bước để đến với trải nghiệm vị giác

Chúng tôi đang đi dọc miền đất nước từ Bắc vào Nam và tìm kiếm những món tráng miệng của 8 khu vực của Nhật Bản. Các món tráng miệng của Nhật Bản được gọi chung là wagashi, chúng có những thành phần chính là mochi (bột gạo bánh), đậu (đặc biệt là đậu đỏ), trái cây và gelatin (thạch, có nguồn gốc từ tảo). Các thành phần này cũng được tìm thấy trong những món ăn chính hàng ngày của người Nhật. Tuy nhiên, khi sử dụng làm món tráng miệng, họ sẽ bỏ thêm đường hoặc mật ong vào làm cho món ăn ngọt ngào hơn. (Mặc dù nó cũng không quá ngọt đâu) Bởi một người phương Tây khi thưởng thức đồ tráng miệng của Nhật Bản sẽ bị “vỡ mộng” bởi họ kỳ vọng vào một vị ngọt-tràn-ngập.  Vị ngọt của đồ tráng miệng Nhật tinh tế hơn thế. Hãy đi cùng tôi và khám phá từng món ăn nào!

 

1. Hokkaido: Cheesecake Nhật Bản

Hokkaido, một trong những hòn đảo chính ở cực bắc Nhật Bản, và là nơi ít dân cư nhất. Ở đây tôi đã tìm thấy món tráng miệng đầu tiên: bánh pho-mát

Nghe cái tên có vẻ như không được “Nhật Bản” lắm nhỉ, nhưng tôi đang nói về sự đặc biệt của bánh pho mát ở đây. Cheesecake Nhật Bản rất mỏng, mịn và mượt. Nó ít béo và ngọt hơn so với hầu hết cheesecake của Mỹ hay châu Âu.


Vậy tại sao lại là Hokkaido? Đúng, hòn đảo này là trung tâm nông nghiệp của Nhật Bản, và đặc biệt nổi tiếng với các sản phẩm sữa. Cheesecake ở đây được làm một cách hết sức tự nhiên bởi người bản địa đã cung cấp lúa mì, trứng, đường (thường được làm từ củ cải đường), sữa và pho mát. Và đương nhiên, ẩm thực Hokkaido chịu ảnh hưởng rất lớn từ những nguyên liệu này.

 

2. Tohoku: Bánh nếp Zunda

Tohoku là một phần cực bắc của đảo Honshu (đảo chính của Nhật Bản), với thời tiết tương đối khắc nghiệt, dân số ít. Ở đây chúng ta sẽ một ví dụ mang nhiều nét Nhật Bản hơn: Bánh nếp Zunda, còn gọi là bánh nếp Edamame. Món này có nguồn gốc từ Sendai, thành phố chính của Tohoku.

Mochi chỉ đơn giản là bánh làm từ gạo bột (gọi là bột gạo hoặc tinh bột gạo) mà nấu sao cho hơi dính và còn mềm. Nó có thể làm bữa ăn hoặc món tráng miệng, và thường được nhồi vào trong các loại nhân, chẳng hạn như đậu hoặc trái cây. Một ít mochi có thể được trộn vào súp hoặc kem.

Zunda là lớp nhân màu xanh trên bánh nếp, được làm từ Edamame, tức là đậu nành non còn xanh nghiền nhuyễn nên có vị béo béo bùi bùi rất ngon mà còn tốt cho sức khỏe nữa.


Bánh nếp mochi và zunda ăn cùng với nhau sẽ tạo nên một hương vị không thể nào cưỡng lại.

 

3. Kanto: Thạch cà phê

Được rồi, giờ là thời gian cho món tráng miệng có vẻ kì lạ. Bạn có thích cà phê không? Rất rất  thích ư? Vì vậy, bạn thậm chí còn muốn ăn nó như là một loại thạch?


Kanto là khu vực phía đông của đảo Honshu, chứa khoảng một phần ba dân số Nhật Bản, chủ yếu ở các khu vực tàu điện ngầm Tokyo. Thạch cà phê được phát minh vào thế kỷ 19, có vẻ như là ở trong khu vực này. Dưới ảnh hưởng của ẩm thực châu Âu và văn hóa quán cà phê, món thạch đúc đã được kết hợp với cà phê dưới bài tay của một thiên tài người Nhật.


Đây sẽ là công thức đơn giản nhất trên cuộc hành trình khám phá các món tráng miệng của tôi, bởi công thức của nó chỉ đơn thuần là cà phê, đường và gelatin. Một lần nữa, đường được thêm vào một lượng vừa phải để ngọt ngào quá mức. Tuy nhiên, cà phê thường khá mạnh, làm cho món ăn này có khả năng làm thức tỉnh một cách mạnh mẽ.

Thạch cà phê thường có sẵn trong các nhà hàng , các cửa hàng tiện lợi trên toàn quốc. Bạn có thể ăn chúng riêng, hoặc thêm vào kem, vào kem sữa, vào cà phê (!), hay vào trà. Khi ăn một mình, thạch cà phê được trang trí với bột đậu, kem tươi, sữa đặc có đường.

 

4. Chubu: Uirou

Chubu nằm ở phần giữa của Nhật Bản. Ở đây tôi thấy bánh uirou, một biến thể của bánh mochi. Uirou có liên quan đặc biệt đến Nagoya, một thành phố lớn nhất của khu vực Chubu.

Cũng giống mochi, uirou là một chiếc bánh ngọt dịu nhẹ làm từ bột gạo. Trong khi mochi sử dụng gạo nếp, uirou lại dùng gạo tẻ, chúng có vẻ mềm và nhão. Chúng là những món ngọt thanh tao lý tưởng cho trà đạo, vì vậy cũng là điều tự nhiên khi Nagoya, nơi các nghi thức trà đạo được thực hành rộng rãi sau thế kỷ thứ 16, có rất nhiều cửa hàng bán bánh kẹo truyền thống. Loại trắng thì chỉ có vị đường, loại màu hồng có một chút hoa anh đào, và màu xanh thì có thêm bột trà xanh.

 

5. Kansai: Ice Hot Dog

Bây giờ chúng ta sẽ di chuyển xuống Kansai, khu vực phía nam-trung tâm của Nhật Bản. Thành phố chính của khu vực này là Osaka, thành phố lớn thứ hai trong cả nước. Ở đây bạn sẽ thấy Amerikamura ("American Village"), một khu bán lẻ / giải trí theo phong cách Mỹ. Trong vùng này, bạn sẽ tìm thấy một liên minh giữa niềm đam mê ăn uống của Mỹ và sự kì quái của Nhật Bản: Hot dog đá!

Và thay vì một cái bánh mỳ kẹp xúc xích, bạn có kem). Và kem được chiên kỹ. Bánh mỳ sẽ được kẹp với nhân kem ngon lành béo ngậy, khiến bạn có một cách nhìn mới về ẩm thực đa văn hóa.

 

6. Chugoku: Bánh lá phong

Các khu vực cực nam của đảo Honshu, Chugoku, nổi tiếng với cảnh sắc lá mùa thu ngoạn mục. Không ngạc nhiên khi một món tráng miệng địa phương đã lấy cảm hứng từ điều này: bánh manju có hình lá phong, được gọi là momiji manju. (Manju là một biến thể nhỏ của mochi, trong đó bột nổi nhào trước khi nấu.)

Momiji Manju đã xuất hiện từ năm 1907. Bánh được làm từ bột, trứng, đường, mật ong và đậu, nhân là mứt dâu, được nướng trong những chiếc khuôn có hình lá phong. Và cái vị truyền thống này được giữ nguyên bản trong suốt hơn 70 năm. Từ năm 1975 trở đi, các biến thể của Momiji Manju bắt đầu xuất hiện. Vẫn với hình dáng cũ, nhưng thay vào đó là lớp nhân được đổi thành nhân kem, phô mai, sô cô la…

Trải qua hơn 100 năm, Momiji Manju nhận được sự yêu thích của mọi người. Không chỉ bởi hình dáng dễ thương bề ngoài, mà còn do bởi hương vị thơm ngon của bánh.

 

7. Shikoku: Sudachi



Shikoku, hòn đảo nhỏ nhất trong bốn hòn đảo chính của Nhật Bản, là nơi sản sinh chính của sudachi, một loại trái cây họ cam quýt tương tự như chanh hay chanh tây. Nước trái cây vị chua của sudachi được sử dụng như một loại gia vị cho nhiều bữa ăn, bao gồm cá, bún và rau. Nó cũng là một hương liệu tiêu chuẩn trong nhiều loại thực phẩm sản xuất hàng loạt, bao gồm cả soda và rượu.

Cũng giống như chanh và canh tây, sudachi là một món tráng miệng có hương vị cực kỳ linh hoạt. Bạn có thể tìm thấy hương vị của sudachi trong mochi, bột đậu, gelatin, mousse, và kem.

 

8. Kyushu: Khoai lang ngọt



Điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi là Kyushu, hòn đảo hình thành mũi phía nam của lục địa Nhật Bản. Kyushu nổi tiếng với khoai lang Nhật Bản. Khoai này rất thích hợp để nướng hoặc chiên, ăn một mình hoặc là một phần của một món ăn lớn hơn (ví dụ như xà lách, món hầm) Khoai lang Nhật Bản tương đối khô. Khoai lang nướng (yaki imo) phổ biến ở những quán hàng rong.


Vậy món tráng miệng nào sẽ hợp với loại khoai lang này. Đó sẽ là dango ikinari (hình trên), một món ăn của Kumamoto, thành phố thủ phủ của tỉnh Kumamoto. Ikinari dango là bánh bao, mỗi chiếc có chứa  khoai lang bao phủ trong đậu đỏ.

Bạn cũng có thể tạo ra món khoai lang tràn ngập trong đường hoặc mật ong và chiên nó lên. Kết quả chúng ta sẽ được món daigaku imo cực kì hảo hạng (hình trên).

Đi qua 8 khu vực từ Bắc xuống Nam, người ta có thể nói rằng các món tráng miệng của Nhật Bản là hiện thân của một sự tò mò. Một mặt, một nửa trong số các công thức nấu đều sử dụng mochi (hoặc dạng khác mochi), và thường đi kèm với đậu đỏ. Điều này phản ánh sự bảo thủ mạnh mẽ trong ẩm thực Nhật Bản.

Mặt khác, các món tráng miệng của Nhật Bản cũng phát triển theo hướng khác như gelatin cà phê, khoai lang ngọt, và hot dog chiên kem. Rõ ràng, dù cho truyền thống và bảo thủ, các đầu bếp Nhật bản vẫn có thể sáng tạo ra những công thức mới lạ.

Nhìn chung, các món tráng miệng Nhật Bản cho ra một sự kết hợp của truyền thống và đương đại. Và tất nhiên chúng đều là những trải nghiệm đáng mong đợi.

 

 

 Văn hóa và cuộc sống tại Nhật

Mọi thắc mắc xin vui lòng comment bên dưới hoặc liên hệ cán bộ phụ trách.

Để lại lời nhắn của bạn